Trên chuyến phả qua sông Hậu thăm lại quê hương, Nhân cảm thấy bồi hồi và xao xuyến. Năm năm rồi, Nhân không về viếng thăm quê nên bây giờ trở lại, phần lớn cảnh vật thời trước tuy bao gồm thay đổi, song nó vẫn in vệt kí ức tuổi thơ với thời áo white của Nhân những lắm. Thời gian qua mau sao rất có thể níu kéo lại được, Nhân bây giờ đã khôn to đã ra ngôi trường và gồm công ăn uống việc làm nên không thể phải ướt đẫm các giọt mồ hôi vất vả sút xe mang lại trường và đợi đông đảo chuyến phà tương hỗ ngang sông như lúc trước nữa.

Bạn đang xem: Truyện mùa nước nổi

*


Về mang đến nhà, Nhân thấy sao có nhiều thứ thay đổi khác. Tuyến đường sình lầy mỗi khi có các trận mưa mà hiện nay được khoác trên mình số đông tấm áo nhựa bằng phẳng, đơn vị cửa nhộn nhịp và đông vui hơn trước. Nhưng hình hình ảnh ngôi nhà rất gần gũi của Nhân chẳng mấy gì thay đổi khác. Vẫn còn đó mặt hàng cau thẳng đuột, dưới có nhị dây trầu mà mẹ Nhân hay chăm lo nên lá cực kỳ tươi cùng non nhỡn. Hậu vừa đi chợ về tới thấy Nhân ngay thức thì kêu:


Bà nhì Tiền quăng quật nồi cơm trắng đang thổi nấu trên lò rèn cách ra coi, thì thấy và đúng là thằng Nhân nhỏ của bà đã về.


- Dữ ác hông? hiện giờ mới chịu trở lại viếng thăm bà già này. Má tưởng đâu mi bị ai bắt cóc mấy trong năm này rồi chứ! Thôi vô công ty đi vệ sinh rửa nạp năng lượng cơm rồi nói chuyện.


- Ừ, má mạnh, xách đồ gia dụng vô bên rồi mang đi rửa mặt đi, rồi nạp năng lượng cơm. Má làm bếp cơm chuẩn bị chín rồi, làm món ăn chút xíu nữa là xong. – bà nhị Tiền đáp.

Xem thêm: Lời Bài Hát Tình Cha "


Nhân nghe lời chị em xách trang bị để bên phía trong bộ ván rõ rồi mở cúc áo ra cho thoải mái và dễ chịu rồi đi ra phía sau múc vài gàu nước rửa mặt. đầy đủ giọt nước mưa mát giá buốt thấm dần dần lên da mặt pha lẫn mùi khói khiến cho Nhân dễ chịu vô cùng. Tuy bao nhiêu năm nay quen cảnh sống khu vực thành thị nhưng làn nước mưa mát ngọt hòa quyện cùng mùi khói của căn nhà lá thì không làm thế nào Nhân quên được.


- Sao mấy trong năm này con gửi tiền cho má sao má không thuê mướn người ta sửa nhà lại cho cao nhòng để sinh sống với nhỏ Hậu. Cơ mà ăn đồ ăn má cũng tiết kiệm nữa, ăn uống thế này sao má chịu nổi?


- loại thằng này thiệt tình hông? Má mi không nạp năng lượng ở tiết kiệm ngân sách và chi phí thì mày làm cái gi có được như bây giờ. Cha bây bỏ má con mình từ bỏ khi con vừa bắt đầu năm sáu tuổi, còn bé Hậu thì chưa gần kề thôi nôi. 1 mình má nên mua gánh phân phối bưng, tảo tần hôm sớm để có tiền cho bằng hữu bây nạp năng lượng học. Còn tiền nhỏ gửi về thì mẹ để đó nào con sắp lấy vợ thì má đựng nhà mang lại đàng hoàng, còn tí chút thì sau đây má làm cho con Hậu có tác dụng của hồi môn.


- Thì nhỏ gửi chi phí về má cứ ăn đi hơi đâu mà lại để dành, còn nhỏ Hậu nó là em nhỏ không lẽ nhỏ là anh nhị mà bé bỏ nó sao? Con có thuê 1 căn nhà sinh hoạt trển mà má không chịu lên sinh sống với nhỏ cứ ở dưới này hoài. Hiện giờ có sự nghiệp, con mong muốn trả thảo đến má, con ước ao má cần sống phần đông ngày thật vui vẻ, vui miệng nhe má?


- Ừ, bé biết mến má, yêu thương em bé như vậy thì má mừng lắm. Nhưng lại má sẽ quen với chân lấm tay bùn thì làm thế nào mà vứt nơi cắt rốn chôn nhau này được. Thôi để má tại đây vui sống với đều ngày còn sót lại của má bé à! – Bà nhì vừa gắp thức nạp năng lượng cho con vừa nhìn bé âu yếm.


- Thôi anh hai ăn cơm đi, ăn kết thúc em qua bên chú Út mượn xuồng hai đồng đội mình bơi xuồng đi hái điên điển với rau muống đồng về bóp gỏi dùng với cá linh kho mắn là ăn uống hết xảy luôn!


Mùa nước nổi. Điên điển trổ bông xoàn rực. Nước tràn đồng tràn trề mấy đường đê cần hai đồng đội bơi thoăn thoắt trên biển nước phù sa. Mẫu xuồng tấp vào cạnh bên đám điên điển sẽ ra bông, bên dưới là đám rau muống non nhỡn. Hậu liến thoắng:


- Anh hai, anh giữ cùng cặm xuồng ở đây để em hái cho, điên điển không nở hoa chắc chắn ngọt lắm, còn rau củ muống non vượt anh nhì hé. Chiều ni hai bạn bè mình đã no nê với nhì món này làm cho gỏi đây!


ni mai đây Hậu vẫn là thầy giáo rồi vậy mà cá tính còn như trẻ con vậy. Nhân quan sát mặt nước mênh mông, hỏi như bâng quơ:


Hậu sẽ với lấy mấy nhành điên điển đã hái bông bỗng dưng nghe anh hỏi thì cô dường như rất ngạc nhiên. Bởi vì Hậu biết anh hai hết sức thích chị Út Tình mà tính hình ảnh thì lại quê mùa cục mịch lại thêm trầm bốn ít nói phải thích thì thích, yêu thì nhằm đó chứ hình ảnh không chịu đựng nói ra. Hậu còn nhớ rất rõ ràng cái ngày cơ mà anh sẵn sàng đi sử dụng Gòn để triển khai việc, anh hai bắt đầu kêu Hậu nói với cô Út Tình cho anh gặp gỡ mặt để nói chuyện. Lần khần hai tín đồ nói chuyện như thế nào này mà ngày hôm sau khi anh nhì đi rồi thì chị Tình bắt đầu nói cùng với Hậu: “Anh nhị cô thiệt quê mùa hết sức vậy đó? Ảnh hẹn tôi ra hình ảnh nói cha điều bảy chuyện rồi hình ảnh trao mang lại tôi dòng hộp này nè!”. Cô Tình bắt đầu đưa ra mang đến Hậu xem và lấy miếng giấy tất cả đề mẫu chữ “anh yêu thương em các lắm”. “Đời ni chứ đâu riêng gì như ngày xưa đâu mà lại anh cô có tác dụng tôi mắc cười cợt ghê”. Nói rồi cô Tình để mảnh giấy và cái hộp lại mang đến Hậu rồi ngoe nguẩy đi về. Chẳng bao thọ thì cô theo ông chồng về ở làng bên.