Hai người nhanh lẹ ăn dứt cơm, rất có thể thể nói là ăn như gió cuốn.Thịnh Hàn Ngọc sốt ruột thán phục, một người con gái sao mà lại ăn được rất nhiều như thế? Thức nạp năng lượng trên bàn hơn phân nửa phần lớn đã vào trong bụng.Khẩu vị giỏi của kẻ đối diện cũng làm tác động đến anh, anh ăn đủ hơn thông thường một chén bát cơm.Sau bữa ăn, bạn hầu vắng lặng đi ra khỏi phòng bếp, thu vén bàn ăn, kế tiếp bày trà tăng cao lên bàn trà, lại im thin thít lui xuống.Thời Du thị trấn chỉ lo trải nghiệm quãng thời gian có fan hầu hạ, Thịnh Hàn Ngọc thình lình hỏi: “Người thiếu phụ kia cao bao nhiêu?” “Người thiếu phụ nào? Ăn nó quá, máu không bơm kịp lên não, Thời Du Huyên độc nhất thời không phản ứng kịp.“Chính là người thiếu phụ trong căn hộ.” Thời Du Huyên cảnh giác, mau lẹ ngồi thẳng bạn dậy: “Ngày hôm đó không hẳn đều sẽ nói rõ cùng với anh sao? Sao anh còn hỏi nữa?” Thịnh Hàn Ngọc nâng tầm thường trà lên uống một ngụm, nhìn có vẻ như hững hờ: “Thuận miệng hỏi một chút, ko được à?” “Được.” đầu óc của Thời Du Huyên cực kỳ tốt, với tất cả những thắc mắc về Giản Di trọng điểm của Thịnh Hàn Ngọc, cô đều vấn đáp vô cùng kín đáo kẽ, giống hệt như lần trước.Thịnh Hàn Ngọc quay người lên lầu, vào phòng tạm dừng hoạt động lại, tiếp nối đến chiều cũng ko ra ngoài.Cả chiều tối cô cũng không có tác dụng gì, chỉ ngồi trong phòng thom thóp lo sợ, quan ngay cạnh động tĩnh phía đối diện! Người đàn ông cơ sau bữa trưa vẫn hỏi cô nhiều như thế, chỉ gồm thể chứng tỏ một chuyện: “Anh ta nghi ngại tính chân thật trong câu hỏi Giản Di trọng tâm còn sống hay không, không trọn vẹn tin tưởng hầu hết lời cô nói lần đầu.” lúc ấy anh tin yêu là vì chưng khát vọng Giản Di trung tâm còn sống nghỉ ngơi sâu trong lòng anh, anh tin chưa hẳn là vày lời cô nói ra chân thực đến nút nào, mà là vì anh tự nguyện tin nên mới tin.Sau này hỏi lại, chứng minh rằng một tuần này anh sống trong căn hộ cũng đã tỉnh apple lại, nghi hoặc cô nói dối! nhà hàng quán ăn Tây trên chung cư Ginza.Họ mang lại sớm trước 30 phút so với tiếng hẹn, khi mời khách hàng mà người chủ sở hữu đến trễ thì quá thất lễ rồi, Giang Nhã Đan mang Thời Vũ Kha mang lại mời vương Dĩnh Chi ăn cơm, để cô ta rước lòng mẹ ông chồng tương lai.Giang Nhã Đan hôm qua trò chuyện với vương vãi Dĩnh đưa ra rất vui vẻ, cơ mà chuyện vẫn còn chưa ra quyết định ra được, vào lúc đặc biệt như cầm này, bà ta cần thiết nào để xảy ra một chút sơ ý nào, vì thế cố ý mang lại sớm.Nhân viên giao hàng đưa hai fan đến vị trí đã có được đặt trước...!Ghế sô pha dài bên cạnh cửa cô.Toàn cỗ ghế sô pha đều dùng da thật được nhập vào từ Ý, khăn trải bàn là khăn bằng tay thủ công nhập trường đoản cú Hà Lan, tranh treo tường hồ hết là danh họa phiên bản gốc, lấy bừa một món cũng đều có giá trị bên trên trăm vạn.Ngồi ở đoạn đó nhìn từ bên trên xuống, cả tp Giang Châu rất nhiều thu không còn vào mắt, bao gồm loại cảm hứng ưu việt khi tầm mắt bao quát cả non sông! Giang Nhã Đan chặc lưỡi tán thưởng: “Nơi này thật tốt, khó trách những người có danh tiếng đều thích ăn uống cơm uống cà phê ở đây, môi trường rất tuyệt, chỉ tất cả điều tương đối đắt..” Tùy tiện ăn một bữa cơm ở đây cũng có giá năm chữ số trở lên, trường hợp như chưa phải vì nịnh bợ, rước lòng vương vãi Dĩnh Chi, bà ta cũng không nỡ mời khách hàng ở nơi như thế này.Thời Vũ Kha có chút không im lòng, cô ta là lần sản phẩm hai đến đây.Lần đầu đến là Thịnh Dự Khải bao cả căn nhà để mời cô ta ăn uống cơm, còn tặng kèm cô ta một cỗ quà tặng ngay có giá trị không nhỏ! Khoảng thời gian đó hiện thời nhớ lại cũng là và lắng đọng tươi đẹp, chỉ gồm điều Thịnh Dự Khải không tồn tại ý định cưới cô ta, anh ta chỉ muốn tận dụng và chiếm hữu thân thể cô ta.Sau khi Thời Vũ Kha ý thức được chuyện đó, cô ta đã kéo xa khoảng cách với Thịnh Dự Khải, cô ta hy vọng gả vào hào môn thì phải tất cả danh phận phu nhân hào môn, không làm bạn tình, càng không có công dụng định hình bạn dạng thân thành thứ chơi.Nhưng nếu xét về tính tình phù hợp, cô ta vẫn say đắm Thịnh Dự Khải rộng một chút.“Vũ Kha, nghĩ gì thế?” Giang Nhã Đan vươn tay ra lắc lắc trước mặt nhỏ gái, dặn dò: “Một lát nữa lúc bà Thịnh đến bé cũng chớ thất thần như vậy này, ăn uống nói và ngọt ngào một chút, biết không?” “Biết rồi.” Thời Vũ Kha làm tiếp tinh thần, thu hồi suy nghĩ, lôi ra một loại gương nhỏ, cẩn thận xem xét lớp make up của mình.Hôm ni là đi gặp gỡ trưởng bối, cô ta ăn mặc có tương đối bảo thủ, biểu thị ra sự đoan trang! Tóc uốn nhiều năm cũng choạng thẳng ra, cắt ngắn tóc mái, trang điểm nhẹ nhàng, thu lại nét gợi cảm trên khóe đôi mắt đuôi mày, khiến bạn dạng thân trông như một cô bé ngoan ngoãn.Hai bà mẹ con không ngóng bao lâu, vương Dĩnh bỏ ra đã đến.Người đàn bà toàn thân ăn diện đẹp đẽ, chỉ hận cần yếu đeo hết tất cả châu báu lên người.Mặc mặc dù bà ta là bà cả ở trong nhà họ Thịnh, nhưng cũng tương đối ít fan mời bà ta ra phía bên ngoài ăn, thông thường bà ta trong nhà họ Thịnh như một người tàng hình, đột nhiên có bạn xem trọng bà ta, chính bà ta cũng phân vân phải ăn mặc như cụ nào mới tốt.Hai bà bầu con Giang Nhã Đan lại không nghĩ là như thế, hai fan không biết vị thế ngày hay của vương vãi Dĩnh Chi ở trong nhà họ Thịnh, còn tưởng rằng bà ta mặc bộ đồ thế này nguyên nhân là xem trọng lần gặp mặt mặt này.“Chào bác bỏ gái, cháu là Thời Vũ Kha” Thời Vũ Kha đứng lên, nhẹ nhàng cúi đầu chào, cười cợt một tiếng.Vương Dĩnh chi rất chấp thuận với Thời Vũ Kha, bảo cô ta ngồi ở bên cạnh mình, thân thiện kéo tay cô ta, hỏi: “Năm nay từng nào tuổi?” “Học đh ở đầu, trình độ tối đa là bao nhiêu?” “Cháu say mê gì, có sở trường thế nào.” Thời Vũ Kha trả lời từng câu hỏi: “Năm nay hai mươi bố tuổi, xuất sắc nghiệp đh Giang Châu, giỏi nghiệp thạc sĩ sinh sống Stanford.” “Bình thường đam mê âm nhạc, thổi nấu ăn, phát âm sách.” vương vãi Dĩnh Chi gật đầu liên tục: “Chỉ có giỏi nghiệp đh có tương đối kém, gồm điều học thạc sĩ sinh hoạt trường hết sức tốt, trong tương lai cũng đủ giáo dục đào tạo con cái..." thiệt ra bà ta ko biết, Stanford mà lại Thời Vũ Kha nói không tương quan gì mang lại trường đh danh giờ đồng hồ “Stanford” thiệt cả.Trường cô ta học tập cũng chỉ là một trường đại học quèn...!Không đúng, cô ta căn bạn dạng cũng chẳng học! Chỉ là cần sử dụng tiền download một tờ giấy bệnh nhận giỏi nghiệp thạc sĩ mà lại thôi, chỉ cần để khoe khoang mặt ngoài, thực tiễn không có chức năng gì.Một bạn hơi có kỹ năng một chút, hắn cũng sẽ biết là thạc sĩ nhì mươi cha tuổi hẳn là còn sẽ học, chưa giỏi nghiệp, trừ khi là thiên tài, nhảy đầm lớp những lần thì mới có công dụng tốt nghiệp sớm như vậy được. Tuy nhiên Thời Vũ Kha và Vương Dĩnh đưa ra đều không chú ý đến.Một người có gan dạ nói, một người có kiêu dũng tin! còn tồn tại Giang Nhã Đan sát bên không xong bổ sung: “Thời Vũ Kha nhà shop chúng tôi lúc còn ngơi nghỉ trường vẫn luôn luôn đứng hạng nhất, tuy nhiên nhà cửa hàng chúng tôi không thiếu chút tiền học phí này, dẫu vậy khi con nhỏ bé học đại học và thạc sĩ, mái ấm gia đình căn bạn dạng không cần dùng cho tiền, từng năm hầu như đạt học tập bổng...” “Năm Thời Vũ Kha thi đại học, em gái con bé bỏng sốt cao ko ngớt, con nhỏ bé và âu yếm em gái phải mới phát huy không tốt, yêu cầu mới học tập ở đh Giang Châu, nếu không thì với thành tích bình thường của Vũ Kha nhà bọn chúng tôi, cũng có chức năng học Bắc Đại hoặc Thanh Hoa..” Giang Nhã Đan nghiêm túc nói bậy nói bạ, Thời Vũ Kha ra vẻ thẹn thùng bảo chị em đừng kể tới những chuyện trước khi nữa, quan tâm em gái là chuyện cô ta buộc phải làm, ai bảo cô ta là chị phệ cơ chứ!” Hai người mẹ con kẻ tung fan hứng, vương vãi Dĩnh Chi bằng lòng với Thời Vũ Kha kinh gớm.Ba người càng nói chuyện càng nạp năng lượng ý, một bữa cơm còn không ăn xong xuôi mà chuyện hôn sự đã gần như được định đoạt cả rồi.Vương Dĩnh đưa ra còn mang một loại vòng ngọc bên trên cổ tay xuống, kéo tay Thời Vũ Kha qua, ao ước đeo lên đến cô ta: “Vũ Kha này, vòng ngọc này là bà nội của đất nước hàn quốc Ngọc truyền lại cho bác, là bảo vật gia truyền của nhà họ Thịnh, từ bây giờ bác truyền đến cháu...!Bà ta còn chưa kết thúc lời, rượu cồn tác đã kết thúc lại.Bởi vì chưng một nhà tía người Thịnh Giang đang đi tới từ cửa chính, bà ta vô thức muốn trốn.Sắc phương diện Vương Dĩnh bỏ ra thay đổi, rượu cồn tác dừng lại, hai chị em con phát hiện tại được có nào đó không đúng, Thời Vũ Kha thuận theo ánh nhìn của bà ta quan sát về phía cửa ngõ lớn, thần sắc mau chóng trở nên hoảng sợ hơn cả bà ta.Nhưng chỉ vào chớp mắt, Thời Vũ Kha đã phục sinh lại như bình thường.Lúc họ phát chỉ ra một nhà cha người, Bạch Tuyết cùng Thịnh Dự Khải cũng đã phát hiện ra họ! Hai mẹ con đàm phán ánh mắt, tiếp nối tươi cười cợt đi về phía mấy bạn họ, Thịnh Giang không đi theo đến, nhưng mà ngồi xuống vị trí đã có đặt sẵn.“Chị cả thiệt hăng hái, nơi này còn có tiếng là giá cả cao, không ngóng chị cũng nỡ trút tiền ra để mang lại đây” Bách Tuyết ngoài cười nhưng lại trong không cười, lời vừa nói ra vẫn khiêu khích.Thịnh Dự Khải thì nói cùng với Thời Vũ Kha: “Vũ Kha, mấy ngày không gặp, ghi nhớ anh không?”